Sau khi biết truyện về Thành, em Trần Ngọc Bách
đã cố công tìm Thành. Bách đã tìm ra Lương Văn Thành, nhưng chỉ là
người trùng tên. Lương Văn Thành cũng là học trò của tôi khi xưa,
nay đang sống bằng nghề trồng cà phê ở Lâm Đồng. Thế là gia đình
THKT lại được tìm ra thêm một con chim xa đàn. Sau đó nhờ các em
Dương Tấn Lương và Phạm Hồng Phước, tôi đã nối liên lạc được với Lâm
Phước Thành, tức Thành trong câu truyện. Thành đang sống ở Cà Mau,
hành nghề thầy thuốc Nam. Qua điện thoại, ngay âm thanh đầu tiên
Thành đã nhận ra tôi, nhưng tôi không nhận ra Thành. Có một số điều
về gia cảnh, Thành chỉ nói riêng với tôi. Ngoài những điều riêng tư
ấy ra, tôi xin viết ra đây cuộc điện đàm, coi như là đoạn kết của
câu truyện.
- Ông thầy: Phải nước uống ở Cà Mau đã
làm em đổi giọng.
- Trò Thành: Dạ không. Em bị mất tiếng
từ lâu rồi.
- Ông thầy: Nếu em không vào Internet,
mình chỉ có thể biết nhau qua âm thanh mà thôi.
- Trò Thành: Nhờ vậy mình mới tha hồ
tưởng tượng chứ thầy. Nhìn mặt thật buồn lắm thầy ơi.
- Ông thầy: Nếu vậy thầy tưởng tượng em
vẫn ngang tàng như xưa và đang ôm bầu rượu.
- Trò Thành: Rượu là cơm bữa của em.
Uống cho quên mình là ai mà. (cười to).
- Ông thầy: ...(nói vài câu an ủi)…
- Ông thầy: Nhưng thầy không tưởng tượng
nổi một người ngang tàng như em lại là một thầy lang.
- Trò Thành: Thì em vẫn ngang tàng. Em
là lang băm mà. Nghĩa là em chuyên môn đi băm người ta. (cười) Người
ta bảo em băm ở đâu thì em băm ở đó.
(Cả hai chúng tôi cười sảng khoái)
- Ông thầy: Thế tại sao em chọn nghề làm
lang băm?
- Trò Thành: Đã có lần em định tự sát,
nhưng em vẫn phải sống. Em nghĩ nếu sống, mình không thể làm vương
làm tướng được thì thôi mình làm thầy vậy.
(Cả hai chúng tôi vùng cười phá lên.)
- Ông thầy: Thầy muốn em nói chuyện với
cô Thủy.
- Cô giáo: Hello Thành. Nếu cần thuốc
Nam chắc phải hỏi em.
- Trò Thành: Dạ chào cô. Cô nói hello
làm em lạ quá (cười). (Đổi giọng) Dạ nếu thầy cần châm cứu, thầy về
đây em có thể giúp được.
Tuy chỉ nghe được tiếng nói, nhưng tôi cảm nhận
trong cốt lõi của âm thanh tấm lòng thành thực và rất nghiêm túc.
Tôi trực giác ra lòng nhân ái của một lương y nơi Thành.
Đúng đây là Thành của năm xưa. Một người cao
ngạo hay là một trong những kẻ misfit? Tôi, và có lẽ cũng không có
ai, đủ tư cách để trả lời. Khi những người bị bắn tung lên bởi một
tiếng nổ của biến cố lịch sử, rbị rớt xuống đất bầm dập, những người
ở ngoài ai có thể phê phán những nạn nhân ấy? Có phê phán cũng vô
nghĩa khi tiếng nổ đã phá hủy tất cả, chỉ còn lại một khoảng trống
mênh mông trong đời. Nhưng vẫn có những người, dù thương tích đầy
mình, đã đứng dậy được để tiếp tục sống. Tôi nghiệm ra muốn sống
chúng ta cần phải có một tấm lòng để yêu đời và cần một óc hài hước
để tha thứ cho người. Ha ha, Hạnh phúc không phải là những gì cao xa
mình muốn có, nhưng là lòng tri ân những gì nhỏ nhoi mình đang có.
Cuối cùng Thành nói, “Em không ngờ các thầy cô còn nhớ đến em.” Đây
rồi, cái mà tôi muốn nói tới. Tôi mong Thành, một ngày nào đó, tưởng
tượng ra - không phải trong cõi mộng “không ngờ”- cái thế giới tình
thương thật đó của chúng ta. Còn bao nhiêu em “Thành” khác đang lạc
lõng đâu đó, hãy ghé thăm trường cũ một lần.
ĐỖ NGỌC TRANG
(Elk Grove, CA, Mỹ, 4-4-2010)
|