thkt thư quán

 

 

 

 

 

 

 

Câu chuyện tuổi thơ
 


* Tạp bút


Khi người ta không còn gì để hy vọng thì người ta sống bám víu vào kỷ niệm. Sau đây là một câu chuyện có thật, tôi chỉ viết lại, không thêm bớt, nếu có sự kiện nào giống với chuyện của ai đó, thì chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, cho tôi xin lỗi...


Tôi và em có cùng chung một tuổi thơ, cùng lớn lên nơi đồng bưng, ruộng rẫy, tôi là con trai nhưng tính tình mềm yếu, hay khóc hay giận hờn.Em thì ngược lại, có lẽ như ông bà thường nói: “mụ bà nắn lộn”, luôn ồn ào và mạnh mẽ.

 

Nguồn minh họa: Internet.


Thuở nhỏ khi chơi chung, bọn trẻ cùng xóm chỉ muốn chơi với em, vì chỗ nào có em thì chỗ ấy ồn ào, náo nhiệt. Tôi thì chỉ biết lặng lẽ nhìn em chơi, dù ao ước muốn chơi cũng không dám, một là bản tính nhút nhát, lại ốm yếu, hai là có biết gì đâu mà chơi..., Dù có khi em cầm tay tôi kéo vào bảo cùng chơi, nhưng tôi bẽn lẽn, nở một nụ cười ngây ngô rồi lặng lẽ rút lui...Tôi nhớ lúc ấy thật vui, dù nghèo, nhưng có gì vẫn chia hai, dù một củ khoai sùng lượm mót, vẫn thấy ngon. Hai anh em thường ngồi dưới mái hiên hàng xóm, chia ngọt sẻ bùi. Lúc ấy thật vui, vì chỉ còn tôi và em, đó là thiên đường của tôi, cái thiên đường nhỏ bé, dưới mái hiên hàng xóm cùng chia nhau củ khoai sùng lượm mót. Có những chiều mưa, mây giăng đầy trời và gió lộng tứ bề, nhưng vẫn không thấy lạnh. Ôi cái tuổi thơ mới đẹp làm sao, dù nghèo. Tôi ốm o, đen nhẻm, khét nắng, hôi trâu (*) thèm đi học. Em như con chim nhỏ, ríu rít, ngày nào cũng hát đồng dao cùng bọn trẻ hàng xóm dưới sân đình làng. Cuộc sống cứ thế trôi đi, trôi đi...


Rồi cũng phải lớn lên, như cái cây ngọn cỏ. Tôi nghèo, vẫn lam lũ nơi đồng bãi, vất vả vì chén cơm manh áo. Em tốt nghiệp đại học ngành báo chí, trôi dạt chốn thị thành, nhưng vẫn nhớ về nhau. Không có gì để tặng, thì gửi tặng thơ; không có gì để cho, thì gửi một vầng trăng tuổi nhỏ, viết một câu thơ hay cũng chờ được khoe nhau, có một bản nhạc hay thì muốn được nghe chung, dù lâu lâu mới gặp, cả hai cùng thích bài "Quán bên đường" (*) vì nó giống hoàn cảnh của hai anh em, cứ mỗi lần buồn, tôi lại một mình nghe lại bài hát ấy, và nhớ đến em...


Giữa dòng đời trôi dạt, em chìm khuất trong cát bụi thị thành, tôi vẫn ngồi lại nơi đồng bưng ruộng rẫy, chiều chiều nhìn về chốn phồn hoa đèn đêm lấp lóa, và nhớ em, nhưng chẳng biết giờ em ở nơi nào. Ngày xưa một củ khoai sùng lượm mót cũng chia nhau, lớn lên nửa câu thơ làm dang dở cũng chờ nhau cùng viết, để rồi giờ này em mất hút đâu đó nơi cát bụi thị thành. Ngày xưa ngồi hàng giờ dưới mái hiên hàng xóm, mưa sụt sùi, buốt giá vẫn không thấy lạnh, kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện vẫn chưa thấy đủ. Bây giờ gặp lại nhau thì lặng im, nhìn nhau mà chẳng biết nói gì, không còn chuyện gì để nói sao em...? Ừ mà còn gì để mà nói, ngày xưa ta cùng chung một củ khoai sùng lượm mót, bây giờ ta còn chung điều gì? Không có gì chung, chỉ còn sự thờ ơ. Tôi hiểu ra rồi, khi người ta có đầy đủ cao lương mỹ vị nơi thị thành, thì làm sao còn nhớ củ khoai sùng lượm mót ngày xưa. Khi người ta viết được những vần thơ bay bổng được bao người ca tụng thì ai còn nhớ những câu thơ khét nắng hôi trâu dưới mái hiên hàng xóm thuở cơ hàn...
Bây giờ thì em đã nổi tiếng rồi, đã có thơ đăng báo, đã có những bài viết được nhiều người tìm đọc, thơ em viết được mọi người ca tụng, xướng họa, sẻ chia. Cũng giống như ngày xưa với những cuộc chơi ở đình làng, em ồn ào với trò chơi của mình, trong khi tôi lặng lẽ đứng nhìn và thèm muốn được chơi mà không thể. Bây giờ cũng vậy, đọc thơ em trên báo, tôi biết là mình chẳng còn em nữa, em đã thuộc về một thế giới khác, và tôi, tôi vẫn còn ngồi lại một mình với kỷ niệm ngày xưa. Thì thôi vậy, sông chia hai ngã, đời rẽ hai nơi, dù tôi ngồi lại với nỗi buồn của mình, vẫn chúc em được nhiều niềm vui với cuộc chơi có bao bè bạn mới, cũng giống như ngày xưa, em vẫn ồn ào khi em đến, còn tôi vẫn lặng lẽ nơi quê nghèo ngậm ngùi và lặng lẽ dõi theo bước em đi...


Tôi vẫn còn nhớ củ khoai sùng lượm mót năm xưa, vì khi người ta không còn hiện tại và tương lai thì đành bám víu vào quá khứ, tôi đang sống với những hoài niệm của đời mình, em biết không em?

Chiều xưa em lượm củ khoai
Khoai sùng nhưng vẫn chia hai đắng, bùi
Bên hiên hàng xóm ta ngồi
Mưa chiều sao vẫn ấm đôi mái đầu
"Anh còn khét nắng hôi trâu! (*)
Em còn thèm hát đồng dao ngoài đình"
Trời làm hai ngã lênh đênh
Trôi về hai phía gập ghềnh em ơi
Giờ anh lận đận cuối trời
Giờ em giữa phố đêm vui ánh đèn
Bao giờ về lại lối quen
Bao giờ về lại mái hiên năm nào
Tìm em giờ biết tìm đâu
Nhớ em viết vội vài câu, ngậm ngùi!
Khoai sùng, giờ một anh thôi
Còn ai mong được chia đôi nỗi buồn!


LÊ CHÍ ANH
(Long An 10-7-2011)

 

(*) một câu trong bài hát “Quán bên đường” của Phạm Duy, thơ Minh Phẩm. Nếu được, tôi muốn gửi bài hát này tặng người bạn thơ ấu của tôi. Thành thật cảm ơn
 

 

Xin chờ một chút để file được tải về. Khi thấy xuất hiện chữ Ready, xin nhấn nút tròn Play để nghe.

 

Quán bên đường. Sáng tác: Phạm Duy, phổ thơ Minh Phẩm. Biểu diễn: Thái Thanh (trước 1975)

 

Bạn có thể click vào đây download bản nhạc này về máy tính để nghe lại tùy thích. Chọn Save As hay Save File để lưu.

 

Năm 1959, bài thơ "Cuộc đời" của Minh Phẩm (tức nhà văn Trang Thế Hy sau này) được đăng trên tạp chí Vui sống số 9. Sau đó, nhạc sĩ Phạm Duy đã phổ nhạc bài thơ này và đặt tựa đề "Quán bên đường". Lúc đó, ông ghi tên tác giả lời thơ là Vô Danh vì không biết rõ tác giả là ai.


Tác phẩm này được tìm thấy trên Internet. Do không có điều kiện trực tiếp xin phép tác giả, ca sĩ và người giữ bản quyền, Gia đình THKT rất mong quý vị rộng lòng cho thầy trò chúng tôi được thưởng thức tác phẩm tuyệt vời này. Chân thành cảm ơn.

 

 

 


Copyright © 2010 - 2011 Trung hoc Kien Tuong Homepage