CẢM NGHĨ TỪ NGÀY HỌP MẶT THKT TẾT NHÂM THÌN 2012:
Aurevoir
Cuộc vui nào rồi cũng phải tàn, có mở đầu thì phải có kết thúc,
giống như viết một bài luận văn mà thầy Trang đã dạy năm xưa, biết
là tiếc nuối thì cũng chẳng được gì! Nhưng có những ai trong mỗi
chúng ta đã từng là người con của Trung học Kiến Tường mà không ngậm
ngùi trước phút chia tay.
Aurevoir! Aurevoir!!!….. Tiếng hát ngày xưa thật trong trẻo làm sao!
mỗi lần kết thúc một ngày cấm trại, chúng em thường vang lên những
tiếng ca, vui vẻ trong sáng hồn nhiên, còn hôm nay!!!! Muốn lùi lại
40 năm, có được chăng? Trở về đây, cảnh cũ không còn, không gian
thời gian đều thay đổi. Thầy cô đã hơn 70, còn trò cũng đã quá 50!
Mặc dù biết như thế, nhưng bao niềm vui nỗi nhớ cũng chợt về! Nhóm
lớp này, lớp kia cùng thầy cô ôn lại chuyện cũ, cười cười nói nói
thật vui.
Nguyễn Thị Kim Quyên (người cầm máy ảnh) trong
buổi họp mặt THKT 4-2-2012 tại Núi Đất (Mộc Hóa).
Chị Đô bảo: Ngày xưa thầy Bùi Trung Tín đẹp trai ghê há!
Chị Mai nói: Còn bây giờ????
Út Quyên: Hi hi hi!!! Wow còn bây giờ hả? thì đẹp lão chứ sao! lãng
tử mà lị!
Tự dưng đang cười vui chị Tuyết nhìn đằng xa, buột miệng nói: Thương
thầy Trọng Hòa với thầy Tiêu Sơn quá!
Chị Bạch Nga không biết chuyện gì: Sao vậy? Sao vậy????
Chị Tuyết thẫn thờ: Hic hic!!! Ngày xưa hai thầy đều bé xíu.
Chị Nghĩa ngắt ngang lời chị Tuyết: Còn bây giờ thì thế nào? Còn
thương không?
Út Quyên: Thầy Trọng Hòa với Tiêu Sơn Tráng sĩ hả?
Chị Bạch Nga: Ừ !!!!
Út Quyên: Thì thì thì… xương nhiều lắm, vì bây giờ cũng xíu bé chứ
sao, hic hic hic!!!!
Chị Nghĩa: Sao quí vị không kể thêm thầy Ngô Bảo Tàng (Toàn), cũng
chút xí xì xi hè!
Lúc đó Phong “Xẹp” tiến đến, chị Nghĩa nhớ ra: Á! Hình như thiếu
thầy Kỳ?
Phong Xẹp: Thầy Nguyễn Xuân Kỳ lần này bị kẹt rồi?
Út Quyên: À thì ra là vậy! Ccách nay một năm, Út Quyên, chị Đô, chị
Tuyết, Dược và anh
Tràng đến nhà thầy ở Biên Hòa, eo ơi trong tủ toàn là “trà hoa mai”.
Chị Mai: Tụi bây thiệt tình!!!!
Lúc đó tự dưng Út Quyên nói nho nhỏ: “Các chị biết không? Hai năm
nay em mới biết vợ thầy Hòa Nguyễn là chị của anh Nguyễn An Bình”.
Cả đám cười một cái rần, Út Quyên hỗng biết chuyện gì nhìn ra phía
sau, hỗng ngờ thầy Hòa đã đứng sau lưng Út Quyên mà hỗng hay.
Thầy Hòa: Sao sao, nói xấu gì tui?
Út Quyên: Ơ ơ!!! Đâu có! Em chỉ nói thầy đẹp giai, còn cô thì đẹp
gái mờ!!!!
Kiến Đen cũng đến rồi nói: - Kiến Chín, Hạ Anh gởi lời thăm Kiến
Chín.
Oh, thì ra anh chàng Kiến Đen đang lúc vui sum họp gia đình nhà Kiến
chợt nhớ đến các Kiến phương xa không được chung vui! Bớ Từ đường
nhà Kiến ới ời! Các Kiến phương xa có tiếc không? Bên này đang vui
lắm đó!
Chị Đô nói: Thấy thầy Xuân Sơn chị mừng ghê, thầy trên 70 mà tướng
thầy khỏe mạnh đẹp
giai vô cùng!
Á ngộ nãy giờ chị Đô toàn khen thầy đẹp giai không, còn cô Hoàng Thị
Cẩm Thạch thì sao? Nói nho nhỏ cho nghe nha: “Nãy em thấy cô vào nhà
vệ sinh xong, cô ra, em hết hồn luôn? Biết sao hết hồn không cô
ăn-tơ-ni chỉnh tề quá hot, cực kỳ hot!”
Lúc đó thầy Đoàn Văn Nhiêu đi đến trên tay xách cái giỏ hơi hơi
nặng, Út Quyên chạy lại: Thầy ơi đưa con xách dùm thầy nha, nhưng
chỉ xách cái túi bên kia thôi! Hi hi!!! Bởi cái túi bên kia là cái
túi mà hồi nãy Ngọc Phát nhà ta lên đài tìm kiếm. Vui thật là vui.
Tự dưng Út mình muốn cùng nắm tay quay quần sinh hoạt lại những bài
hát ngày xưa để nhớ để thương một thời áo trắng. Nhưng rồi thời gian
sao quá nhanh, mới đó mà đã 3 giờ chiều, mọi người đều lên xe, trong
lòng thấy tiếc tiếc một cái gì đó, mà không nói được nên lời. Chuyến
xe từ từ lăn bánh rời xa nơi mà chúng ta đã từng ấp ủ những kỷ niệm
đẹp của thời cắp sách đến trường, những buổi cắm trại mà thầy Xuân
Sơn hay bắt học sinh phải đọc tiếp những câu thơ Kiều sau khi thầy
khởi xướng câu đầu. Tạm biệt Núi Đất, tạm biệt thầy, tạm biệt cô,
tạm biệt cả Từ đường.
Thương thầy nhớ bạn quá đi thôi
Nhưng buộc chia tay nói mấy lời
Chúc thầy, chúc bạn vui xuân mới
Trăm sự an lành thật thảnh thơi.
ÚT QUYÊN - NGUYỄN THỊ KIM QUYÊN
(Cần Giuộc 14 tháng Giêng Nhâm Thìn, 5-2-2012)
|