Những câu chuyện của chúng ta

 

 

 

 

 

 

Cũng là buổi học cuối cùng!

 

 

* Kính tặng thầy Bùi Trung Tính

Thế! cũng là buổi học cuối cùng. Nhưng buổi học cuối cùng của thầy Bùi Trung Tính nghe sao nghe ấm áp quá! Thầy được học sinh Tường Vy ôm chầm lấy mình và thốt lên câu: “Thầy kính yêu của chúng con!” Hình như ngay trong lúc ấy không gian như ngừng trôi, thời gian như ngừng lại, càng không có ngôn từ hay lời văn nào đủ để diễn tả tâm tình của bốn cô học trò bé nhỏ Tường Vy - Tường Vy – Quỳnh Vân và Thảo Nguyên.


Thầy kính thương ơi! đời là vô thường, có hợp rồi có tan, có vui sẽ có lúc buồn! Hôm nay chúng đến với ta, rồi mai chúng cũng sẽ bỏ ta mà đi! Đó là một quy luật không thể nào né tránh được, nên Thầy hãy sống thật vui vẻ, thật thanh thản, thật an lạc với người thân bên cạnh mình cho đến hết quãng đời còn lại, thì mình sẽ thấy hạnh phúc, mặc dù hôm nay có, ngày mai không có, giáo lý nhà Phật nói không sai:


Trăm năm trước thì ta chưa có
Trăm năm sau có cũng như không!


Đoạn kết của thầy làm cho cả Từ đường đều rơi nước mắt, làm cho đứa học trò Nguyễn Thị Kim Quyên đi theo nghề của thầy một phút chạnh lòng phiền não.


Tôi hét lên trong không gian vô tận
Ai! ai! ai! ai! ?????????????????
Sẽ lấp đầy khoảng trống cho Thầy tôi
Cho cuộc đời trĩu nặng bờ môi
Cho trống vắng lui về trong dĩ vãng!
----------
Tôi muốn được quay về theo năm tháng
Để cuộc đời buông xả những muộn phiền
Để cho đời mang đến sự bình yên
Để tôi được vĩnh hằng về bên ấy!

----------

 

Thầy Bùi Trung Tính (người đứng thứ hai từ phải) và chị Nguyễn Thị Kim Quyên - Kiến Chín (người ngồi thứ nhất bên trái) trong ngày họp mặt Thầy Trò THKT Về thăm trường xưa tại Mộc Hóa 26-6-2010.

 


Thầy và các bạn trong Từ đường biết không?


Cách nay hơn bốn tháng, Út Quyên cũng có một buổi học cuối cùng. Nhưng than ơi!!! buổi học cuối cùng của Út Quyên sao mà quá kinh dị, không được ấm cúng như buổi học cuối cùng của Thầy Tính đâu.


Reng! reng! reng!!!!


Tiếng chuông vừa reng lên Út Quyên đã có mặt ờ lớp, vì hôm nay là ngày cuối cùng, Út Quyên muốn đến lớp để dạy cho xong bài rồi Thầy trò cùng nhau nói lời tạm biệt. Ngay lúc đó có tiếng của một học sinh nữ chãnh chọe: “Làm gì sớm vậy, làm gì sớm vậy!!!!!” Thật tình Út Quyên nghe như đau xót cho một thế hệ trẻ, lúc đó muốn khóc rồi đấy, giá mà có Kiến Đen ở đây thì sung sướng biết mấy, Kiến Đen biết chi hông? híc híc híc !!! xin mượn bờ vai ai lần nữa. Thế thì một câu khác lại vang lên: “Hôm nay cô dạy ngày cuối nha tụi bây…. Một! hai! ba! quậy”, tức thì một tiếng “binh” nghe long trời lở đất! Một trái banh được ném từ cuối lớp lên bảng. Nhưng Thầy và các bạn biết không? Út Quyên mình lúc đó tỉnh như không có gì, giả đò như không thấy không nghe, thản nhiên giảng bài, một bài hình không gian rất hay. Từ đó tiếng ồn ào từ từ biến mất, thay vào những cánh tay giơ lên để được phát biểu. Cuối giờ trước khi ra khỏi lớp, Út Quyên nói một lời từ biệt: “Tạm biệt các em, hãy cố gắng học, hãy nhìn về phía trước, hãy hướng đến tương lai tươi đẹp.” Trong giờ phút này, hình như dưới lớp có thật nhiều đôi mắt ngây thơ chơm chớp, hình như chúng sắp khóc! Hình như chúng đã hiểu. Chúng nhìn Út Quyên như muốn xin một lời tha thứ. Lúc bấy giờ Út Quyên cũng không nói gì cả, chỉ xin hát tặng các em một bài hát: “Biển và Sông”.


“Em chưa từng thấy biển, em chỉ thấy dòng sông,
Nhưng có nghe cô dạy:
Biển thì rộng hơn sông, biển thì rộng hơn sông,
Biển thì rộng mênh mông, bao la biển biển xanh mặn nồng
Một đời người như sông.
Nếu ai sống cho riêng mình thì lòng hẹp như sông,
Nếu ai sống cho muôn người thì lòng rộng mênh mông.”


Út Quyên bước ra khỏi lớp trong lòng thật hoan hỷ.


Thế cũng là buổi học cuối cùng!!!!!


Thầy thấy không? Út Quyên vẫn vui đấy!


Cầu mong mười phương Chư Phật gia hộ cho Thầy thân tâm an lạc, vạn sự kiết tường như ý! Mọi ngày như mọi ngày đều thấy Thầy có mặt trên Từ đường để chúng con được vui như trăng rằm tháng tư sắp tới.


ÚT QUYÊN – KIẾN CHÍN
(Cần Giuộc, Long An 18-4-2011)
 

 
 


Copyright © 2010 - 2011 Trung hoc Kien Tuong Homepage